Thông báo

Truyện Hoàng thượng phát điên: Lấy một Hoàng hậu không tranh sủng sắp được xuất bản, nên thông báo ngừng edit bộ này để tôn trọng nhà xuất bản

Chi tiết xem tại: https://www.facebook.com/notes/927575433923578/

Hồ Ly Bệ Hạ, Ly Hôn Đi Chương 19,20,21

nền 32

vì trễ 1 tuần nên tặng full set này nhé! Thanks vì các nàng đã ủng hộ!

editor: Hân Hân

Chương 19: Đi đập phá (full)

“Trẫm muốn chính là cái này.”

Đứng vững thân mình, Nam Cung Phong khóe miệng tà tứ lộ ra một cái đắc ý ý cười, hắn đang muốn quay đầu lại liếc mắt nhìn cung điện Tô Thanh Thanh ở phía sau, thì bị một đạo sắc bén thanh âm làm cho kinh hãi.

“Ngươi ở đây đùa giỡn mưu kế!” Tô Thanh Thanh theo phía sau đi ra hét to, nàng rõ ràng thấy được sắc mặt hắn đắc ý, nha nha, vị Hoàng đế này là một phúc hắc nam, lại liếc mắt nhìn vẻ mặt tái nhợt Nam Cung Phong, trong lòng nàng ngầm hạ kết luận, phỏng chừng bệnh này cũng là giả bộ!

“…” Không một câu trả lời nàng, Nam Cung Phong dứt khoát ngã bất tĩnh nhân sự…

Lão thái giám đỡ Nam Cung Phong Lưu công công trực tiếp một tiếng kinh hô: “Hoàng thượng bị Hoàng hậu dọa cho bất tỉnh…”

Oan uổng người cũng không cần như vậy chứ? Tô Thanh Thanh khóc không ra nước mắt, đang định tự mình tiến lên ‘Cứu trợ’ hoàng đế đang tạm thời ngất xỉu, lại bị Lưu công công ngăn cản giống như ngăn cản thích khách.

“Nương Nương mời dừng chân, thân thể Hoàng thượng hiển nhiên sẽ có ngự y đến chăm sóc, không nhọc nương nương lo lắng.” Nói xong, Lưu công công nháy mắt một cái, một đám tiểu thái giám nâng lên Hoàng đế đang ngất xỉu chạy trối chết đến không thấy bóng dáng.

Tô Thanh Thanh thở hồng hộc đến giậm chân, “Coi như ngươi chạy nhanh!” Nói xong, tròng mắt nàng xoay một vòng lớn.

Di!

Vừa rồi Hoàng đế không phải là đến chỗ nàng vì Đức phi trút giận sao? Hừ hừ, nàng đây cũng không cần khách khí nữa!

Không chút do dự, Tô Thanh Thanh vén lên vạt áo, hướng một đám cung nữ canh giữ ngoài cung Hoàng hậu nháy mắt nói: “Cấp Bổn cung kiệu, đi cung Đức phi!”

Mới đi hai bước, nàng bỗng nhiên nghiên đầu, kéo lại cung nữ hỏi: “Cung Đức phi gọi là gì?”

“Đức hinh cư.”

“Hừ, tầm thường!” Tô Thanh Thanh chép miệng, một bộ biểu tình hăng hái lại hỏi, “Cung Hoàng hậu của ta tên là gì? Khôn ninh cung?” Trong tiểu thuyết, truyền hình cung Hoàng hậu dường như kêu là Khôn ninh cung.

Ai ngờ, nàng vừa nói lời này, một đám cung nữ lại quỳ xuống, miệng kêu nương nương ta mạng.

“Làm gì?” Tô Thanh Thanh không hiểu la lên.

Có một cung nữ gan lớn run rẩy lên tiếng

“Bẩm Hoàng hậu nương nương. cung của ngài không có tên…”

Chương 20: Đến gây sự

“Quả là tên thần kinh!” Rất không khách khí cho Hoàng đế một kết luận, Tô Thanh Thanh cực kỳ không nhịn được vung tay lên, “Đi, Đi đến cái gì Đức cái gì cư, đi đập phá!” Đức hạnh, giống như một tên lưu manh vô lại!

Một đám cung nữ xấu hổ đứng ở sau lưng nàng, một đoàn người cứ như vậy trùng trùng điệp điệp  hướng Đức hinh cư đi.

Đức hinh cư.

“Ha ha, các tỷ muội thật sự là không biết nga, ta vừa đi đến Hoàng thượng cáo trạng, Hoàng thượng cũng không chút nào do dự đi Hoàng hậu cung khởi binh vấn tội đâu!” Đức phi nói rồi cầm khăn lụa che miệng ha ha cười, ngồi cùng nàng một bàn phi tần vẻ mặt biểu hiện ra biểu tình hâm mộ cùng sùng bái, đáy lòng lại không có một ai không mắng nàng hồ ly tinh.

“Ta nói a…” Đức phi tròng mắt mềm mại lóe lên, “Hoàng hậu này cũng sẽ trở thành khí hậu* đâu.”

*từ này ta cũng không biết dùng từ gì để diễn tả nên để nguyên hán việt nha.

Lúc này rốt cục có một tần phi nhịn không được mở miệng: “Đức phi nương nương, ngươi nói hoàng hậu của hậu cung này, cũng chưa có thấy Hoàng thượng hạ chỉ đâu, không biết việc này có thật hay không còn chưa nói rõ được…”

“Kính tần, ngươi đây là nghi ngờ tin tức của ta không đáng tin?” Đức phi sắc mặt bổng chốc liền khó coi.

Kính tần đang tìm lời lẽ giải vây, thì có phi tần khác lấy lòng cười đùa với Đức phi nói: “Ha Ha, Kính tần đó là nói đùa thôi, Đức phi nương nương cũng không cần vì nàng mà tức giận…”

“Hừ!” Đức phi giơ lên tay có sơn móng tay màu đỏ phượng tiên, vô cùng khinh miệt cùng khinh thường nói, “Mỗi cung điện ở hậu cung đều có tên, mà cung Hoàng hậu lại không có tên, cho dù giữa chừng nhảy ra một cái Hoàng hậu cũng không phải là sẽ làm được lâu dài!”

Nàng mới nói xong, cả đám phi tần rất thức thời đi theo khanh khách cười rộ lên. Tuy rằng hiện nay bởi vì thân thể thánh thượng mang bệnh, ít có thể thân cận nữ sắc, nhưng trong đông đảo phi tần hiện tại chỉ có Đức phi là được sủng ái, không ai dám chọc giận nàng.

Một đám nữ nhân đều tự có tâm tư riêng mà cười cười, chợt nghe đến một trận gào to không phù hợp không khí vang lên.

“Ai nha nha, cái Đức hinh cư này quả nhiên là trang hoàng không tệ!”

“Chậc chậc chậc, nhìn cái chất liệu vải này, vừa nhìn cũng biết là đồ tốt!”

“TMD, Hoàng đế này cũng thật bỏ xuống tâm huyết, cái cây cột này không phải là đều khảm bảo thạch a…”

Chương 21: Đầu gối có phải hay không chịu được khổ giống miệng

“Hoàng hậu nương nương, ngài tới lúc nào, tại sao lại không có người thông báo đâu?” Trước mặt nhiều phi tần như vậy, Đức phi cho dù đối với chuyện bị phỏng vẫn còn e sợ nhưng cũng không thể tự mình mất mặt, cố ý chủ động cùng Tô Thanh Thanh bắt chuyện.

Tô Thanh Thanh đột nhiên biến sắc, vẻ mặt ủy khuất nhìn Đức phi, “Phải, Bổn cung đến cung Đức phi còn phải chờ người thông báo, đợi Đức phi đáp ứng mới có thể tiến vào nga!”

Nàng thanh âm kỳ quái, bất kỳ ai đều nghe ra được châm chọc trong lời nói.

“Nô tì không phải có ý này…”

“Nha Nha Nha, Đức phi đây là cái gì biểu tình nga, nhân gia chính là không trở thành cái gì khí hậu Hoàng hậu đâu…”

Tô Thanh Thanh cố tình kéo dài âm điệu nói, một đôi mắt hí đến gần Đức phi quan sát tỉ mỉ mặt nàng đang hoảng sợ.

“Nô tì thỉnh an nương nương…” Đức phi hai chân mềm nhũn quỳ xuống, quân tử không ăn thiệt thòi trước mắt, nếu như cái Hoàng hậu này ở trên người nàng làm ra cái gì bất chấp đạo lý đùa bỡn, nàng nhất định là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không nghe.

Một đám phi tần ngồi quanh bàn thấy Đức phi biểu hiện như vậy cũng thức thời đều quỳ xuống, đồng loạt dập đầu thỉnh an Tô Thanh Thanh.

“Làm sao đều quỳ xuống, này làm sao có thể chứ?” Tô Thanh Thanh làm ra một bộ thụ sủng nhược kinh, nhìn bên trái một chút lại nhìn bên phải một chút, chính là không có gọi một đám oanh oanh yến yến đang quỳ đứng dậy.

Hừ hừ, không phải là mới nãy còn ở sau lưng nàng hăng say nói bậy sao, lần này nàng cũng muốn nhìn, đầu gối các nàng có chịu đựng tốt giống như miệng các nàng hay không!

“Nương nương…”

Đức phi cuối cùng vẫn bình tĩnh kêu Tô Thanh Thanh, nàng chỉ là muốn nhắc nhở Tô Thanh Thanh gọi nàng đứng lên, lại thật ngờ là Tô Thanh Thanh căn bản là coi như không có nghe thấy nàng nói, cũng không có chờ bất kỳ lời mời nào, bộ dáng giống như là chủ nhà không khách khí ngồi vào bàn, chân gác lên ghế tròn, tay cũng không có nhàn rỗi, nắm một tay hạt dưa bắt đầu ăn.

“Xem ra làm phi tần cũng rất thanh nhàn nha!” Ăn hạt dưa, uống một chút trà, nói chuyện bát quái, cuộc sống trái lại cũng vui vẻ!

Đám nữ nhân đang quỳ trên mặt đất không biết lời này của nàng rốt cuộc là công khai tán dương hay còn có ẩn ý, mỗi người đều không có lên tiếng, nhưng cũng liền xác định, không cần nói rõ cũng đều rõ ràng, Tô Thanh Thanh đây là tới gây sự.

Tô Thanh Thanh thấy chỗ mình ngồi chậm rãi tích lũy một đống vỏ hạt dưa, nàng mới cảm thấy thỏa mãn vẫy vẫy tay, vỗ lòng bàn tay, thuận tiện vươn người một cái.

Hồ Ly Bệ Hạ, Ly Hôn Đi Chương 16,17,18

nền 26 Chương 16: Ván thứ nhất, Tô Thanh Thanh thắng (full)

Đang muốn xem thử đặc quyền của Hoàng hậu, Tô Thanh Thanh còn chưa có ra quyết định thì đã thấy Đức Phi từ xa, yểu điệu thân ảnh từng bước đi đến.

Thấy Tô Thanh Thanh quần áo xốc xếch ngồi trên sạp như ý, trong mắt hiện lên một tia khinh thường, thân ảnh yểu điệu hữu lễ quỳ xuống hành lễ.

“Nô tì tham kiến Hoàng hậu nương nương!”

“Ách…” Tô Thanh Thanh còn chưa có miễn lễ cho Đức phi đứng lên, nàng lại thập phần khéo léo tự mình đứng lên.

“Nương Nương vừa mới vào cung có cảm thấy quen chưa?” Đức phi một bộ tư thái của chủ nhân.

Đáng ghét đến cực điểm! Tô Thanh Thanh híp híp mắt nhỏ thành kẻ hở nhìn chằm chằm Đức phi, âm dương quái khí nói:

“Ta… Bổn cung cũng không biết quy củ có cái gì, có phải hay không thông thường phi tần đều cần cấp Bổn cung này cái Hoàng hậu kính trà chứ?” Tuy rằng nàng không hiểu, nhưng trên TV hay tiểu thuyết cũng đều thấy mấy việc như vậy.

Đức phi vẻ mặt xấu hổ nói: “Dĩ nhiên, coi như là dân chúng tầm thường đều có quy định kính trà này, nô tì làm sao lại sơ sẩy như vậy chứ…”

“Vậy là tốt rồi!” Tô Thanh Thanh khóe miệng nhẹ giật một cái, nổi lên ý cười tà ác, đưa tay gọi qua một gã cung nữ, “Tới tới…”

“Nương Nương.” Cung nữ khom người lại gần.

Tô Thanh Thanh ghé vào tai nàng nói: “Chuẩn bị trà! tốt nhất phải thật…” Nàng bỗng nhiên hạ giọng, “Thật nóng!”

Cung nữ ngầm hiểu chạy chậm đi chuẩn bị trà, chỉ trong chốc lát, cung nữ bưng một khay trà vào.

“Đem trà đưa cho Đức phi.” Tô Thanh Thanh khoát khoát tay.

Tiếp nhận trà trong tay cung nữ, Đức phi khom người hướng Tô Thanh Thanh nói: “Nô tì cung thỉnh Hoàng Hậu nương nương dùng trà.”

Nàng cười dịu dàng tiếp trà, bàn tay khẽ lật, ‘cực kỳ không cẩn thận’ đem nước trà nóng hổi giội toàn thân Đức phi…

“A—–” lại một lần nữa có tiếng thét chói tai tràn ngập khắp hoàng cung, Tô Thanh Thanh lên tiếng xin lỗi lại lộ ra đắc ý vạn phần.

“Ai nha, thực sự là không cẩn thận, lỡ tay lỡ tay nga…” Nàng ở một bên, ngoài cười nhưng trong không cười đối với Đức phi bị nước trà làm phỏng liếc mắt.

“Ngươi…” Đức phi nhỏ nhắn khóc đến lê hoa đái vũ*hướng Tô Thanh Thanh, “Là ngươi cố ý… ô ô…”

Tô Thanh Thanh búng ngón tay út, ta! Đức phi biểu tình cùng cái kia Ngọc Nhi biểu tình giống nhau nha…

“Người đâu!” Cất cao thanh âm, Tô Thanh Thanh chỉ vào Đức phi đang quỳ trên mặt đất khóc không ra hình dáng nói: “Tiễn Đức phi nương nương hồi cung—-“

Chương 17: Vung Nàng Một Bạt Tai

“Đương nhiên là tuyên Đức phi rồi, khụ khụ…” Hắn lấy ra khăn gấm màu trắng che miệng ho nhẹ.

“Dạ dạ dạ —–” Lão thái giám thản nhiên đi, giống như không một chút cảm thấy kỳ lạ khi chủ tử đột nhiên thay đổi sắc mặt cùng tư thái.

“Hoàng thượng…”

Đức phi vừa vọt vào liền khóc giống như lệ nhân.

“Khụ khụ… Đức phi làm sao vậy?” Nam Cung Phong vẻ mặt ốm yếu xanh xao, che miệng ho khan nói.

Đức phi giơ lên khuôn mặt nhỏ nhắn mang lệ, đưa tay vén tay áo lên, trên cánh tay từng vết đều là hồng ấn…

“Nô tì hảo tâm đến cung Hoàng hậu thỉnh an, lại bị nương nương cố ý hắt một thân nước trà nóng hổi, hơn nữa…” Đức phi khóc không thành tiếng, cả người hướng về phía trong ngực Nam Cung Phong nhào tới.

“Hơn nữa Hoàng hậu còn nói nô tì là hồ ly tinh…”

“Làm càn!” Nam Cung Phong một chưởng vỗ lên bàn.

“Hoàng thượng…” Đức phi cả người tiến trong ngực Nam Cung Phong, lúc nàng tưởng đã được như ý, thì Nam Cung Phong thân hình cao to cũng rất không đúng lúc ngã về phía sau, thái giám lo lắng đỡ lấy Nam Cung Phong.

“Hoàng thượng, làm sao a?”

“Không có việc gì, không có việc gì, thân thể trẩm luôn không khỏe, nhất thời đứng không vững.”

Đức phi thấy câu dẫn không thành, cũng dứt khoát không lãng phí phí thời gian nữa, dịu dàng quỳ xuống, “Thình Hoàng thượng nhất định phải vì thần thiếp làm chủ a…”

——-

Tô Thanh Thanh đang híp mắt nằm trên sạp quý phi ăn trái cây, thì có thái giám thông báo Hoàng đế đến.

“Nhanh như vậy đã tới rồi?”

Nàng phủi tay đứng lên, trong miệng tái cây còn chưa có nuốt xuống hết, liền thấy thân ảnh màu vàng đi đến, sải bước đi nhanh đến trước mặt nàng, nàng còn chưa kịp ngước lên xem cho rõ ràng, trên gương mặt lại có một trận đau rát!

Chương 18: Hoàng đế âm mưu phúc hắc*

*phúc hắc: bụng dạ đen tối

“Bởi vì cái gọi là tề gia trị quốc bình thiên hạ, bổn cung và Hoàng thượng vốn thuộc một nhà, người trong nhà đó là hòa thuận, hay quốc gia an khang là tốt nhất, Hoàng thượng, Không đúng sao…”

Tô Thanh Thanh con ngươi đảo một vòng, tập hợp ngày trước một ít đề làm văn nói ra đến.

Con ngươi đen láy nhìn về phía nàng bởi vì câu nói này mà trở nên thâm trầm, hắn thanh âm vốn là hư nhược lại trở nên trầm thấp, “Trẫm không nghĩ tới Tể tướng dĩ nhiên vụng trộm dạy nữ nhi đạo lý gia nước…” Một câu nói với ý nghĩa sâu xa.

“Ai, ngươi quản người khác dạy nữ nhi như thế nào làm gì, ngươi nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc có phải là hạ thánh chỉ đem Tể tướng phủ một nhà đều chém đúng không?”

Vừa nói xong nàng liền nhanh tay che miệng lại, nuốt nước bọt, vẻ mặt xấu hổ, làm sao lại không suy nghĩ liền đem toàn bộ nói chứ, không phải là dự định sẽ một câu một câu hỏi ra đến sao!

Ai nha, thật là! Tô Thanh Thanh chán nãn lấy tay đập đầu.

“Không sai, đúng là Trẫm hạ thánh chỉ tịch biên Tể tướng phủ.” Hoàng đế đứng lên, bước thong dong đến cạnh bàn dựa vào, còn thỉnh thoảng ho khan hai cái.

“Tịch biên?” Tô Thanh Thanh híp híp mắt, “Người không có bị chém đầu?” Nàng ôm hy vọng cẩn thận hỏi.

“Chém…” Trái lại hắn một điểm ý tứ che giấu cũng không có!

“Vậy sao ngươi lại không chém ta?” Nàng vẫn là không nhịn được, “Ta tốt xấu cũng là Tể tướng phủ nhị tiểu thư đi?” Thực sự là kỳ quái.

“Ngươi là Hoàng hậu, tịch thu gia snar giết kẻ phạm tội cũng không tới phiên ngươi…” Nam Cung Phong nói, bộ dạng lại giống như sắp ngất nói tiếp,”Huống hồ, không chỉ có ngươi bình yên vô sự, ngươi đại tỷ trắc phi cũng như vậy.”

Nhìn Nam Cung Phong một dạng bệnh nặng, Tô Thanh Thanh không nhịn được nói: “Ai, ngươi như thế nào một bộ dạng như thế, không biết là mắc cái gì bệnh nặng đi?”

Nam Cung Phong khóe miệng tràn ra cái nụ cười gian xảo,”Lẽ nào Hoàng hậu chưa từng nghe qua thánh thượng hiện tại long thể bất an, là một cái siêu thuốc sao…” Hắn cố ý ở từ ‘cái siêu thuốc’ nhấn mạnh thanh âm.

A, nguyên lai là một ma bệnh a!

Nàng còn muốn nói cái gì, lại bị Nam Cung Phong cắt đứt, “Hoàng hậu, chuyện hôm nay Trẫm có thể tạm thời không truy cứu, nhưng nếu lại tái diễn, Trẫm tuyệt đối không bỏ qua…”

Hồ Ly Bệ Hạ, Ly Hôn Đi Chương 13,14,15

nền i65

Chương 13: **** Nhảy (full)

Tô Thanh Thanh trợn tròn mắt, wow, lẽ nào nàng lại xuyên qua lần nữa? Lần này rất không đúng lúc xuyên qua trên người Hoàng hậu? Vậy nàng chẳng phải là sẽ thay đổi gương mặt? Tô Thanh Thanh vộ vàng đẩy ra Hoàng đế đang hôn mê ở trong lòng mình, mặc cho hắn ngã sấp xuống nền đá cẩm thạch cứng rắn.

Hoàng đế ngã xuống đất kêu đau một tiếng, mày nhăn lại! Nữ nhân thối, lại có thể đối với hắn như vậy… Hắn nhất định sẽ làm cho nàng đẹp mặt!

Từ bên hông lấy ra cái gương bọc gấm xanh biếc, đang muốn mở ra, Tô Thanh Thanh lại bỗng nhiên trơn tròn mắt, không đúng a, y phục của nàng vẫn còn như lúc đầu a, cái gương vẫn ở chổ cũ, nàng làm sao có thể xuyên qua chứ…

Thái giám cùng ngự y đem Hoàng đế bị hôn mê mang đi rồi, Tô Thanh Thanh soi gương xác nhận, cộng thêm cung nữ thái giám giải thích cực kỳ cặn kẽ, sự thực chứng minh, nàng không có lần nữa xuyên qua, lại thật tốt vừa lúc làm Hoàng hậu Đại Hưng hoàng triều!

“Hoàng hâu?” Tô Thanh Thanh thứ N+1 lần nhớ kỹ cái này, nàng như nổi điên cười rộ lên, đùa giỡn cái gì, cho dù nàng là xuyên qua đến đây, không rõ ràng lắm tình huống, nhưng cũng không nên đùa giỡn người như vậy chứ? Mạc danh kỳ diệu từ thiên kim thừa tướng phủ biến thành Vương phi, lại mạc danh kỳ diệu từ Vương phi biến thành Hoàng hậu?!

Nhảy tam cấp cũng không phải như thế a~!

“Không được!” Nàng vỗ bàn, “Ta nhất định phải làm rõ ràng tình hình!”

Một đám cung nữ được cử vào hầu hạ vừa nhìn thấy Tô Thanh Thanh ngồi gần nữa ngày lại đột nhiên nhảy lên một cái, đều sợ đến thiếu chút nữa ngã sấp xuống sàn.

“Nương nương, có gì phân phó sao?”

“Dẫn ta đi gặp Hoàng đế!”

Nàng lời này vừa ra, đám cung nữ đều mặt trắng bệch quỳ rạp xuống đất, đáy lòng mặc niệm: ‘A, ông trời a đại địa a, Phật tổ minh giám, là Hoàng hậu nương nương đối Hoàng thượng đại bất kính, tuyệt đối không có quan hệ gì đến bọn họ!’

“Này! Các ngươi có nghe không a?”

Không ai để ý nàng…

“Ai! Không cần như vậy a, ta thực là Hoàng hậu sao, tại sao các ngươi không đếm xỉa đến ta…” Nàng càng nói thanh âm càng nhỏ, bởi vì một đám người nhân lúc nàng nói chuyện bước nhẹ nhàng hướng ra ngoài đi, biểu đạt thái đọ không muốn cùng nàng nhấc lên quan hệ rất rõ ràng!

Chương 14: Tịch Biên Toàn Gia Giết Kẻ Phạm Tội

Tùy ý đi vài bước, ừm, rất tốt, ăn mặc như vậy bước đi quả nhiên là một chút phiền phức cũng không có.

Khi nàng bước ra Hoàng hậu cung, cung nữ và thái giám canh giữ ở ngoài cung dều một bộ biểu cảm quái lạ, trang phục của nàng bây giờ rất đáng sợ…

Tô Thanh Thanh cũng mặc kệ ánh mắt những người khác, cứ nghênh ngang bước đi, kỳ lạ là, một đám thái giám cung nữ lại không có ai ra ngăn cản nàng.

Ngay lúc không có phương hướng thì Tô Thanh Thanh dựa vào trực giác đi loạn trong cung tìm Hoàng đế nhưng lại không có được một chút manh mối nào, nàng cuối cũng nghĩ tới một phương pháp tìm người tốt nhất, đó là tìm người hỏi đường!

Bởi vì có cái gọi là tới sớm không bằng tới đúng lúc, ngay lúc nàng muốn tìm người hỏi đường, phía trước cách đó không xa dưới cây liễu có một đám cung nữ tụ chung một chỗ, ở giữa một đám cung nữ có một cái tiểu thái giám, xem bọn họ bộ dáng đều đem đầu chụm lại, hơn phân nữa là đang nói chuyện bát quái.

“Nhiều người như vậy nhỉ, vừa lúc, nhiều người dễ làm việc, ta khẳng định có thể thông qua bọn họ để tìm Hoàng đế!”

Tô Thanh Thanh hưng phấn hướng bọn họ đi tới.

“Tiểu Đức tử, ngươi nói là thật sao?”

“Đó là đương nhiên, Lưu công công đưa thánh chỉ là cha muôi của ta, tin tức làm sao có thể là giả?” Tiểu thái giám bị một đám cung nữ vây ở giữa đang vênh váo tự đắc nói.

Tô Thanh Thanh vừa chui vào đám người, vì tất cả đang chú tâm bàn chuyện, nên cũng không chú ý đến nàng.

Đưa tay kéo một tiểu cung nữ, Tô Thanh Thanh tận lực đem thanh âm của mình kìm nén đủ nhỏ:

“Kia, tiểu mỹ nữ a, ngươi có biết Hoàng thượng hiện tại đang ở nơi nào a…”

Không ai để ý nàng…

Hãn, nàng lại một lần nữa bị bỏ qua!

Đưa tay kéo một cái cung nữ thoạt nhìn lớn tuổi chút, Tô Thanh Thanh híp mắt hí đều ngấn nước, run giọng hỏi:

“Đại tỷ, ngài có biết Hoàng thượng…”

Câu hỏi của nàng còn chưa nói hết, chỉ thấy một cái cung nữ đứng bên trái tiểu thái giám lên tiếng nói:

“Hoàng thượng làm sao sẽ tịch biên phủ Tể tướng giết kẻ phạm tội , tiểu Đức tử, loại tin tức này loạn truyền là sẽ bị rơi đầu!”

Chương 15: Tô Thanh Thanh Với Đức Phi

“Ngươi sẽ không là ngược đến choáng váng, Đại Hưng hoàng triều chúng ta luôn luôn chỉ lập một cái tể tướng!”

“Một Tể tướng?!” Nàng thật đúng lúc xuyên vào trong phủ Tể tướng, hiện tại toàn gia tịch biên giết kẻ phạm tội… Tô Thanh Thanh triệt để mộng!

Kéo lại tiểu Đức tử, nàng thần chí mơ hồ hỏi: “Hoàng đế ở đâu…”

“Hoàng thượng hành tung chúng ta làm sao mà biết.” Tiểu Đức tử cho rằng Tô Thanh Thanh là phi tần đang tức giận muốn tìm hoàng đế tố khổ.

“Vậy ngươi vừa nói toàn gia tịch biên giết kẻ phạm tội, là thật?!”

“Thực sự!” Thật là đáng ghét, cư nhiên lại có người nghi vấn hắn chuyên môn!

“Vậy khi nào hành hình?”

“Giờ ngọ canh ba a!”

“Vậy bây giờ là giờ nào?”

Liếc mắt nhìn trời, tiểu Đức tử lơ đễnh nói: “Cách giờ ngọ canh ba không xa.”

Hắn lời nói vừa dứt, Tô Thanh Thanh đã bắt đầu chạy!

Chết tiệt, nàng nhất định không thể để cho toàn phủ Tể tướng đều chết, tuy rằng nàng cùng bọn họ không bao lâu, nhưng không thể mạc danh kỳ diệu khiến một đại gia tộc đều chết, nàng nữa đêm cũng sẽ cảm thấy ngủ không ngon!

Nếu như nói phủ Vương gia đã khiến Tô Thanh Thanh không biết đường cảm giác, thì hoàng cung so với phủ Vương gia lớn gấp bao nhiêu lần với nàng mà nói đã không thể dùng từ mê cung để hình dung, nàng giống như con ruồi ở khắp nơi xông vào, nhưng ngay cả nữa điểm bóng dáng của Hoàng đế cũng không thấy, càng không nói đến Hoàng đế.

Rốt cục, nàng chạy mệt đến ngồi xổm hít thở, bên hông là ao thủy tiên đủ loại, hôm nay trời rét, trong ao thủy tiên chỉ còn lá khô.

“Hoàng đế chết tiệt, ngày nào đó nếu là có cừu gia muốn giết ngươi, cũng sẽ trước mệt chết trong mê cung rộng lớn này!” Nàng cả người trực tiếp nằm trên đất, mệt chết nàng.

Lúc này không biết từ nơi nào nhô ra một đống cung nữ thái giám bao quanh nàng, vẻ mặt ân cần gọi: “Hoàng hậu nương nương…”

Vì vậy, một khắc trước hối hả ngược xuôi Hoàng hậu nương nương Tô Thanh Thanh bị mọi người đưa trở về Hoàng hậu cung, càng làm cho Tô Thanh Thanh đáng buồn là, nàng liều mạng chạy nữa ngày mới đến địa phương nguyên lai cách Hoàng hậu cung thực gần…

Hồ ly bệ hạ, ly hôn đi Chương 10,11,12

nền 25

chào mọi người! Hân trở lại rồi đây

đầu tiên Hân xin lỗi vì đã bỏ việc lâu như zậy

thứ hai Hân xin thông báo là Hân sẽ tiếp tục edit truyện “Hồ Ly Bệ Hạ, Ly Hôn Đi”. lịch post thì Hân không chắc lắm nhưng tạm thời sẽ là 1 tuần 1 set (1 set = 3 chương) nha. 

mong mọi người tiếp tục ủng hộ Hân nha!

Chương 10: Vương Phi bất hảo (full)

editor: Hân Hân

“Lúc Vương gia còn chưa tới, thì Vương Phi cũng đã kêu chúng ta quỳ ở nơi này…” Nói xong, Ngọc Nhi điềm đạm đáng yêu len lén liếc mắt Tô Thanh Thanh, lại vừa đau khổ nói:”Bọn tỷ muội đều quỳ đến đầu gối đau đớn, Ngọc Nhi khẩn cầu Vương Gia phân phó chúng ta đứng dậy…”

Tô Thanh Thanh nhìn Ngọc Nhi một câu một chữ giải thích, híp híp mắt hí nhìn, nữ nhân này, ỷ vào sủng ái mà kiêu a! Nàng mới để cho các nàng quỳ một lát, lại giống như mệnh lệnh các nàng phạt quỳ ba ngày ba đêm vậy!

Nam Cung Khuyết vung tay áo!

“Đều đứng lên đi, dùng cơm!”

Khóe Miệng Ngọc Nhi lộ ra một tia cười đắc ý, nhưng không ngờ nàng còn không có đứng lên, Tô thanh Thanh liền nhiệt tình vọt tới trước mặt nàng, một khuôn mặt nhỏ nhắn cười đến giống như hoa đào nở đối với Ngọc Nhi nói:

“Ô, Ngọc Nhi tỷ tỷ, cẩn thận một chút, ta đến giúp ngươi…”

Ngọc Nhi hơi hơi sửng sốt, nhưng lại rất thích cùng thừa nhận Tô Thanh Thanh xưng ‘tỷ tỷ’ và đỡ mình, ai ngờ nàng đang nắm tay Tô Thanh Thanh, thì một cái vòng ngọc bỗng nhiên từ trong tay áo Tô Thanh Thanh đúng lúc rơi xuống mặt đất vỡ nát.

Ngọc Nhi bị khiếp sợ, còn chưa có phản ứng kịp, thì trên mặt đã bị Tô Thanh Thanh đánh một cái tát! Đau rát a…

“Ngươi….” Ngọc Nhi che mặt, không thể tin trừng mắt nhìn Tô Thanh Thanh.

Tô Thanh Thanh hướng lòng bàn tay thổi một hơi, chân mày bán nguyệt dựng ngược, lớn tiếng kêu lên: “Lớn mật, bản Vương phi hảo tâm giúp ngươi, ngươi lại cố ý đập vỡ vòng ngọc của bản Vương phi!”

Ngọc Nhi đưa tay chỉ Tô Thanh Thanh nói: “Vòng ngọc kia rõ ràng là chính ngươi…”

Ngọc Nhi lời nói còn chưa nói hết, thì trên mặt lại ‘Ba~’ một cái bạt tay!

“Phạm sai lầm còn dám làm càn như vậy, chẳng lẽ phủ Vương gia này Vương phi không phải là Tô Thanh Thanh ta, mà ngược lại là ngươi?!”

Chương 11: Lại Một Đêm Thành Hậu

Một đám người đều ngồi vào chỗ của mình, Tô Thanh Thanh cầm lấy đôi đũa đưa cho Nam Cung Khuyết: “Mời Vương gia khai đũa.”

Nam Cung Khuyết quan sát Tô Thanh Thanh, tiếp nhận đũa nhắm mắt gắp một đũa rau nhai vài cái: “Đều ăn đi!”

Hắn tiếng nói vừa ra, Vương phi thân ái của chúng ta Tô Thanh Thanh đại nhân đã sớm chờ đợi không kịp mà bắt đầu ăn như hổ đói… quả thực có thể dùng từ không đành lòng nhìn để hình dung a~!

“Làm sao vậy?” Thấy không ai động thủ, Tô Thanh Thanh nâng lên chén canh, nhìn mọi người với vẻ mặt vô tội, nào có vẻ nghiêm túc của chủ mẫu như lúc nãy, nói: “Đều ăn a…”

“Khụ Khụ…” Nam Cung Khuyết ho nhẹ một tiếng, quơ quơ đũa, “ăn ăn ăn…”

Lúc này mọi người mới máy móc bắt đầu bới cơm, bên trong một đám người chỉ có Tô Thanh Thanh là ăn được vui vẻ

Cũng trong ngày đó, Vương phi tiếng xấu lan truyền nhanh chóng a…

Gió thổi trong đêm đông, cảm giác có chút lạnh lẽo, trên nóc nhà Vương phủ có một người ngồi một minh, ngón tay dài cầm bầu rượu, trong đêm khuya ánh trăng trên người hắn có thêm vài phần tiêu sái ngang ngạnh phóng đãng, hắn dường như không đem khí lạnh để vào mắt.

“Hoàng huynh, đã trễ thế này, làm sao còn chưa hồi cung nghỉ ngơi?” Lúc này, một đạo thân ảnh nhảy lên nóc nhà nhìn hắn, chắp tay ân cần thăm hỏi.

“Ban ngày mới ngủ một giấc, không buồn ngủ.”

“Nga, hoàng huynh làm sao sẽ coi trọng đến chỗ của ta?”

“Tới sớm không bằng tới đúng dịp, may là hôm nay đến chỗ ngươi, bằng không đã bỏ lỡ trò hay?” Nam nhân lên tiếng chế nhạo khiến Nam Cung Khuyết đỏ mặt tới mang tai.

“Hoang huynh lẽ nào đã thấy hết chuyện phát sinh trong Vương phủ vào sáng nay?”

“Nên thấy và không nên thấy đều thấy…”

Đỗ mồ hôi!

“Hoàng huynh hôm nay đến sẽ không lại muốn khuyên ta tham chính chứ…” Nam Cung Khuyết tự hỏi.

Nam tử nâng tay, rượu bên trong bầu trút ra tiến vào miệng hắn, tư thái lười biếng mà lại không mất ưu nhã.

“Khuyết đã sớm nói qua với hoàng huynh, ta không có ý với chính sự!” Nam Cung Khuyết dứt khoát nói.

Chương 12: Chẳng Lẽ Lại Xuyên?

“Hoàng hậu?” Tô Thanh Thanh nói lại một lần, nàng không phải là đang yên đang lành nằm ở phủ Vương gia sao, tại sao lại là Hoàng hậu nương nương? A! Chẳng lẽ Ô Quy Vương gia háo sắc đến đem cả Hoàng Hậu cũng kéo tới Vương phủ OOXX? Giữa mơ màng…

“Mau giúp nương nương thay y phục!” Tiếng nói lanh lãnh, Tô Thanh Thanh bỗng chốc liền nghĩ đến là thái giám, nàng đang định vụng trộm liếc mắt nhìn trong truyền thuyết bất nam bất nữ thái giám, thì bị một đám người vây lại.

“Ai ai ai….”

“Các ngươi đến làm gì a…”

“Này! Đừng cởi y phục của ta a…”

“Các ngươi sờ loạn cái gì a…”

Không để ý đến nàng kêu rên, các cung nữ ba chân bốn cảng tìm cách cho Tô Thanh Thanh thay quần áo.

“TMD! Có lầm hay không, các ngươi ỷ vào người đông thế mạnh khi dễ lão nương a…” Sau một tiếng như sư rống, các cung nữ bị dọa đến run lẩy bẩy, toàn bộ quỳ trên mặt đất.

“Nương nương tha mạng a…”

“Xin nhờ, là ta cầu các ngươi tha mạng mới đúng chứ?” Nữa đường nhảy ra đến cởi y phục của nàng, chờ một chút! Các nàng gọi nàng là cái gì? Nương nương?!

“Hoàng thượng giá lâm….”

Lanh lãnh tiếng vịt kêu, một thân hoàng sắc long bào Hoàng đế đi đến.

Làn da trắng nõn, một đôi con ngươi đen phảng phất có thể nhìn xuyên thấu hiện tại và tương lai, cười như loan nguyệt, nghiêm nghị thì như hàn tinh. Mũi thẳng, môi đỏ tươi, cười khẽ thì như hồng vũ phiêu phiêu, ngọt ngào như kẹo, lặng im thì lại lạnh lùng nghiêm nghị như băng. Sườn mặt như được đao gọt, góc cạnh rõ ràng nhưng lại không mất ôn nhu, thật là động lòng người nha…

Đây tuyệt đối là đệ nhất mỹ nam a, đáng tiếc sắc mặt hắn lại rất tái nhợt, hiển nhiên là thân thể cao to rắn rỏi mang theo một bộ mắc bệnh.

“Hoàng hậu, ngươi đã tỉnh a…” Mỹ nam hoàng đế thanh âm rất có từ tính, đáng tiếc lại có vẽ ốm yếu.

Nói xong, Nam Cung Phong vươn tay đồng dạng tái nhợt xoa trán của nàng quan tâm hỏi: “Hoàng hậu thân thể bị bệnh nhẹ sao?”

Quan sát mỹ nam ở khoảng cách gần như vậy, Tô Thanh Thanh máu mũi rất không phụ sự mong đợi của mọi người mà phun ra…

Mỹ nam hoàng đế vừa nhìn thấy máu mũi , sắc mặt lại càng tái nhợt, vốn là làn da trẵng nõn có một số lại gần như trong suốt, một giây sau, lúc Tô Thanh Thanh cón chưa có tỉnh lại thời điểm, Nam Cug Phong hoa lệ lệ hôn mê ngã vào ngực nàng…

Thứ nữ hữu độc Chương 143

20140925225849_KyZJk

Chương 143: Tưởng gia bị diệt (Full)

Typer: Candace

Thái hậu đặt mạnh chén trà lên bàn, đứng bật dậy, sắc mặt xanh mét, trong nháy mắt cho rằng bệnh cũ của Lưu Thái phi tái phát lại cấu kết với nam nhân làm bậy nhưng ngẫm lại không đúng, dù sao chuyện năm đó giữa Lưu Thái phi với Cảnh Vương gia cũng không trách được hai người bọn họ. Lúc trước bọn họ là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên, Tiên đế gia lại cố tình gọi Lưu Thái phi tiến cung để chèn ép đệ đệ kiêu ngạo, chia rẽ một đôi uyên ương, về sau Tiên đế cũng từng hối hận. Tiên đế băng hà, Cảnh Vương gia quả thật rất lưu luyến Lưu Thái phi, hàng năm đến Kinh đô đặc biệt tới gặp mặt, nhưng vẫn để ý lễ nghi, tuyệt không quá mức, vậy nên Thái hậu mới cho phép bọn họ. Mấy năm nay, hai bên tuổi đã lớn, Cảnh Vương gia dần dần phai nhạt tình cảm, Lưu Thái phi gửi hai bức thư không có hồi âm, đương nhiên đành coi chưa có chuyện gì xảy ra, sự việc cứ thế kết thúc hoàn toàn. Thêm

Tuyệt sắc tiểu thái giám Chương 120

 

1554459_595426630583117_5088620011805470351_n

Hoàng Hoàng: Ta thích mỗi Huyền Song… Nhiều khi muốn bay vô cào mặt nữ chính ghê.

Phong Linh: Đệ bạo lực quá đấy…..à ta chôm hình của bé Mai nha.

Edit: Âu Dương Hoàng (Tiểu Hoàng)

Beta: Phong Linh

Chương 120: Hoa rơi trong mộng: chuyện cũ của Phong Nam Lạc (3)

“Tiểu Ngải…”

Ánh mắt Phong Nam An bỗng trở nên u ám, nữ tử kia, mỗi lần nhớ lại đều khiến hắn đau lòng. Thêm

Thứ nữ hữu độc Chương 142

20140210100136_UZwUv        

  Chương 142: Đại họa ngập trời (Full)

Typer: Chi Vũ

          Cả người Cửu Công chúa tràn ngập mùi rượu, khuôn mặt cũng phiếm hồng, lệ nóng vòng quanh, phảng phất sắp thất thố.

          Lí Vị Ương nghe rõ lời nàng ấy nói, tỉnh táo lại nhíu mày, quay đầu phân phó nha đầu bên cạnh: “Báo lại với Công chúa rằng Cửu Công chúa say rượu, cần nơi để nghỉ ngơi.” Thêm

Thứ nữ hữu độc Chương 141

         20140529185019_48GXK

Chương 141: Bố trí nghi trận (Full)

 Typer: Tiểu Hồng Nhi

          Hoàng đế rất nhanh hạ chiếu chỉ tự kể tội, hơn nữa mở kho lúa, bắt đầu phóng lương thực cho bình dân gặp thiên tai. Nhân tâm rung chuyển rất nhanh đã được bình định, dân chúng những nơi bị thiên tai nghiêm trọng đang định chạy chốn bắt đầu trở về quê hương xây dựng lại gia viên, mà Kinh đô vốn không tính tổn hại nghiêm trọng, cũng một lần nữa trong quá trình tu sửa. Thêm

Thứ nữ hữu độc Chương 140

59a6a3896a9e260b75a86d01b08165539ca63c2f317a1-hHsIHz_fw658
Chương 140: Long trời lở đất (Full)

Typer: Candace bé bỏng <3

“Rừng cây phía trước có con mồi.” Lí Nguyên Hành chỉ cách đó không xa, nơi đó thường xuyên có người săn thú, tuy rằng kém bãi săn của hoàng gia nhưng con cháu quyền quý kinh đô thường xuyên lui tới khu vực này.

Lí Vị Ương gật đầu, xem như ngầm đồng ý. Được nàng cho phép Lí Nguyên Hành vội vàng gọi người chuẩn bị yên ngựa cùng roi, sau đó thật ân cần đưa roi cho Lí Vị Ương. Lí Vị Ương cười nhàn nhạt quay đầu, nói với thiếu niên không vui phía sau: “Nếu đệ thấy hứng thú có thể đi cùng.” Thêm

Previous Older Entries

…ஐღ:._Thanh Mai_.:ღஐ…


Hoa nở, em sẽ vẽ hoa
Hoa tàn, em sẽ vẽ chính mình
Người đến
..........em đương nhiên vẽ người
Người đi
..........em sẽ vẽ một bức tranh hồi ức

(`'•.¸(`'•.¸¤*¤¸.-'´)¸.•'´)
«´¨`•..¤ noline412 ¤..•´¨`»
(¸.•'´(¸.•'´¤*¤`'•.¸)`'•.¸)

♥•.ღ°• Phong Linh •.ღ°•♥


.....Phong linh tĩnh lặng ngoài hiên.....
..Đã bao lâu chưa vang lên khúc hát..
.....Trúc lâm tĩnh mịch ngóng gió về.....
..Để phong linh lại ngân khúc tình ca..

·÷±‡± Tiểu Hoàng ±‡±÷

♥•.ღ°• Bảo Trúc •.ღ°•♥

(`’•.¸¤ Thanh Linh ¤¸.-’´)

•·.·´¯`·.·• Nhu Hương •·.·´¯`·.·•

×÷·.·´¯`· An An ·´¯`·.·÷×


Dung nhan nghiêng nước nghiêng thành vẫn như xưa...
Và bỗng chốc đã trở thành vĩnh cửu
๑۩۞۩๑----- An An -----๑۩۞۩๑

….·ï¡÷¡ï· Đông Hy ·ï¡÷¡ï· ….

º¤♥–» Nguyệt Hàn –»♥¤º


Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất
Nhưng khi hoa tàn rồi thì chỉ còn sự héo khô
Hết độ rồi hoa mong đơi ai?
Hoa trách móc ai?
Thật ra hoa chỉ cần một người kề bên an ủi.
.................... ♥♥♥.........♥♥♥......................

♥•.ღ°• Thuỷ Miên •.ღ°•♥


♥ Cười để che giấu...
♥ Che giấu để bình yên...
♥ Bình yên để sống...
♥ Sống để hóa kiếp !
.............. ♥..♥..♥ ...........

…●±‡±● Yến Linh ●±‡±●…

(¯`’•.¸† Thuỵ Chi †¸.•’´¯)

(¯`’•.¸† Hàn Thảo †¸.•’´¯)

Độc thân, độc kiếm giành thiên hạ,
Cô đơn, cô đọc suốt một đời,
Cầu trời cầu, cầu đất, cầu đối thủ,
Bại trận một lần mới thấy vui."
"Thắng để cô đơn, thắng làm gì,
Hận để u sầu, hận làm chi,
Đánh khắp thiên hạ không đối thủ,
Hai tiếng "cầu bại" quá xót xa.

•·.·´¯`·.·• Hân Hân •·.·´¯`·.·•

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 604 other followers