Bổn cung trở về Chương 64

20160413063411_seNZk

Chương 64: Bí quyết gầy mặt

Có điều hắn tất nhiên không thể vô lễ nói thẳng như tổ mẫu, cho nên dùng từ uyển chuyển hơn một chút, ví như Lâm lão phu nhân nói “Ta không thích ngươi, ngươi tránh ra!”, Lâm Đống đổi thành, “Gia tổ mẫu mời nàng tìm chỗ ngồi khác.”

Cứ thế miêu tả một lượt, mọi người lại nghĩ đến lời đồn về Lâm phủ hai vị nữ chủ nhân bất hòa, lúc này đều hiểu ra, Lâm lão phu nhân thật sự có chút tùy hứng quá mức, càng khó được là Diệp Đại cô nương được bà coi trọng, chỉ tiếc, Diệp Đại cô nương nhất định vô duyên với Lâm phủ, đều đồng tình nhìn Lâm Đống. Thêm

Bổn cung trở về Chương 63

20140924121529_ry2ze

Chương 63: Tướng Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ

Thấy sạp thấp của bản thân bị chiếm một chiếc, Lâm phu nhân có chút không vui, long đầu trượng trong tay bà chỉ về phía trước: “Các ngươi là cô nương nhà ai?”

Diệp Vân Diệp Như vội hành lễ vấn an, Diệp Khuynh cũng thi lễ, cười nói: “Gia phụ là đương nhiệm Định Quốc công, hai vị này là đường muội tiểu nữ.” Thêm

Bổn cung trở về Chương 62

20141028233115_rZCdA

Chương 62: Phú quý áp người

Mỗi lần Diệp Khuynh gặp phải tình huống này thường sẽ kêu nữ quan bên người chuẩn bị vài tấm đệm gấm dày tầm ba tấc, ngồi dựa ra sau hoặc ngồi thế nào thoải mái là được, dù sao nàng là Hoàng Thái hậu, nàng lớn nhất!

Mà hiện nay không thuận tiện như vậy được, nàng cũng quên không tính đến vụ này, Lâm phu nhân là người tình thơ ý họa như vậy, tất nhiên sẽ học đòi văn vẻ một phen. Thêm

Bổn cung trở về Chương 61

20150707140958_BQR4R

Chương 61: Bàn thấp chiếu trúc học đòi văn vẻ

Diệp Khuynh thả chậm bước chân, hứng thú xem chữ đề trên bình phong, có câu chữ như người, xem toàn bộ bình phong, đại bộ phận là cuồng sinh sở lưu, thể chữ hào phóng khoáng đạt, thường nghe nói Lâm phu nhân thích phong hoa tuyết nguyệt, quả nhiên không giả.

Các cuồng sinh đó như sợ cô nương không thấy chữ mình, đều viết rất lớn, trong đó có hai bức thể chữ bình thường lại đặc biệt dễ thấy. Thêm

Bổn cung trở về tám nhảm

Trong khi chờ hết 1 tuần, bạn nông nổi viết cái bài này.

Rằng thì mà là, mấy hôm trước thấy có bạn chê Bổn cung trở về buff bé Khuynh với Đoạn tự kỷ hơi quá tay, đọc ko hay mặc dù rất nhiều đoạn kuteo lạc lối, bạn có nên xoạch một cái vứt thẳng tay chuyển qua bộ khác không nhỉ.

(Lý do thật là chương truyện càng ngày càng dài, bệnh lười trỗi dậy, nên nếu ít người ủng hộ thì drop thôi, đương nhiên bạn đã chọn sẵn được bộ khác hay cực lun )

Vậy drop hay ko drop đây bà con

PS: Bộ định làm hay ơi là hay í ~~~~

Bổn cung trở về Chương 60

20150927130058_scjEZChương 60: Làm việc thiện không muốn người biết

Thuyền lầu dưới chân tăng tốc độ, rất nhanh, một nàng dâu quản sự bước lên thuyền, cười tủm tỉm giải thích: “Công chúa điện hạ nói, cứ ở trên thuyền mãi cũng nhàm chán, sai người đặt bình phong, mời tất cả các vị cô nương dời bước, chúng ta ở sau bình phong nghe các tài tử bên ngoài ngâm thơ vẽ tranh, chẳng phải sảng khoái hơn sao?”

Chúng cô nương hai mặt nhìn nhau, mà không ai cất tiếng cự tuyệt.

Quả thật ngồi trên thuyền lầu đi vòng vòng quanh đảo vẫn không thể xem rõ, nếu cách bình phong thì có thể nghe được giọng các tài tử, hơn nữa trong đó còn có tiểu Đoạn Trạng Nguyên!

Không ít cô nương tim đập thình thịch.

Thấy các vị cô nương đều không phản đối, nàng dâu quản sự kia vui mừng đi truyền lời.

Rất nhanh chiếc thuyền lầu này cùng con thuyền thanh trúc khác nhất tề lại gần bờ, Diệp Khuynh dựa bên cửa sổ, nhìn về phía bờ, thấy bình phong cao tầm ba thước dựng đứng kéo dài từ bến tàu, dùng gấm vóc thượng đẳng, màu nguyệt bạch, vây quanh khu đất trống rộng tầm trăm trượng, đồ sộ vô cùng, Diệp Khuynh nghĩ thầm, Bình Dương Công chúa bút tích thật lớn. Thêm

Bổn cung trở về Chương 59

20150221102104_UyUmH

Chương 59: Lương Bình đế là khối xương cứng

Vài cô nương vây quanh cửa sổ đột nhiên xôn xao, không ít cô nương tò mò đi qua, nhất thời bên cửa sổ toàn đầu người, nghị luận ào ào:

“Người đứng đầu thuyền là Nhị Hoàng tử sao?”

“Sớm nghe nói Nhị Hoàng tử làm người hoang đường, không ngờ tuấn tú như vậy.” Thêm

Bổn cung trở về Chương 58

20150622173134_4m5er

Chương 58: Nay gặp cố nhân, vân hồ không vui

Cảm giác quen thuộc lúc mới nhìn thấy Nhị Hoàng tử giờ mới có lời giải thích!

Lúc hắn cười khuôn mặt giãn ra, nhìn bình dị gần gũi, mà cằm khẽ nâng hiện lên khí phái hơn người, biểu cảm kia, thần thái kia, rõ ràng là Lương Bình đế nàng đã nhìn mười mấy năm! Thêm

Bổn cung trở về Chương 57

20160110115317_eacdKChương 57: Hắn cũng trở về !

Phần đông quý nữ cùng hoan hô, đau hết cả tai Diệp Khuynh, Diệp Khuynh nhẹ lay động quạt xếp, cảm khái, mị lực biểu ca thật là không người kháng cự nổi.

Quay đầu nhìn khắp bốn phía, mọi thiếu nữ đều đỏ mặt, hưng phấn thảo luận đủ điều về tiểu Đoạn Trạng Nguyên, vụ xôn xao do Diệp An Trác gây nên vừa rồi tựa như một giấc mộng, biến mất không một dấu vết.

Diệp Khuynh ra hiệu với Diệp An Trác, xem thiếu niên lại đồng tay đồng chân rời đi, bất đắc dĩ lắc đầu.

Thất Tịch yến của Lâm phu nhân bố trí trên hồ trong Lâm phủ, tổng cộng hai chiếc du thuyền, một chiếc thuyền nóc lưu ly, bên ngoài quét phấn vàng, điêu long họa phượng, kim bích huy hoàng nói không nên lời; chiếc còn lại là nóc bằng thanh trúc, màn trúc rủ xuống bốn phía, tươi mát lịch sự tao nhã.

Diệp Khuynh buồn cười, lôi đài của hai vị nữ chủ nhân Lâm gia thật đúng là không chỗ nào không có.

Quý nữ khác đã sớm lên du thuyền, ngay cả Diệp Vân cùng Diệp Như cũng vậy, nàng dâu quản sự đứng hầu bên du thuyền trực tiếp bước lên đón Diệp Khuynh, cười mỉm hỏi: “Không biết Diệp Đại cô nương muốn lên thuyền nào?”

Diệp Khuynh chớp mắt hỏi: “Hai cái đều là du thuyền, có cái gì khác biệt sao?”

Nàng dâu quản sự cười giải thích: “Phu nhân nhà nô tỳ thích ngâm thơ làm đối, ở cùng phu nhân đều là cô nương thích thi họa, chiếc thuyền còn lại dành cho người thích những thứ khác.” Thêm

Bổn cung trở về Chương 56

20140827141652_iWJTmChương 56: Niềm kiêu hãnh của người Diệp gia

Sắc mặt Diệp Khuynh rốt cuộc biến đổi, nàng cố gắng kiềm chế không ra mặt, nàng chú ý tới trong số đó, mặt hai tỷ muội Diệp gia một xanh một trắng, Diệp Vân cắn răng, Diệp Như thì đỏ mặt.

Ở nhà các cô nương đều được nuông chiều, hai đường muội có tùy hứng chút cũng không sao, mà hiện tại ra ngoài, sự tình liên quan đến danh dự phủ Định Quốc công, Diệp Khuynh muốn nhìn xem Diệp Vân Diệp Như sẽ lựa chọn thế nào.

Diệp Như tuổi nhỏ, không chịu nổi kích thích, mấy cô nương kia nói qua vài câu nàng đã nhảy ra: “Diệp phủ chúng ta gia giáo rất tốt! Ai chẳng biết Hiếu Hiền Hoàng hậu chính là thiên cổ đệ nhất hiền hậu, Quý phi nương nương cũng được đương kim Thánh thượng chính miệng khen ngợi khéo hiểu lòng người, hiền lương thục đức!”

Chúng nữ tử trầm mặc, một tòa nhà cao cách đó không xa, Lâm Đống cùng vị nam tử hoàng bào lúc trước đứng sóng vai, nam tử nghe vậy nhướng mày, cười như có như không với Lâm Đống bên cạnh: “Ồ, danh khí Diệp Hoàng hậu lớn vậy sao?” Thêm

Previous Older Entries

…ஐღ:._Thanh Mai_.:ღஐ…


Hoa nở, em sẽ vẽ hoa
Hoa tàn, em sẽ vẽ chính mình
Người đến
..........em đương nhiên vẽ người
Người đi
..........em sẽ vẽ một bức tranh hồi ức

(`'•.¸(`'•.¸¤*¤¸.-'´)¸.•'´)
«´¨`•..¤ noline412 ¤..•´¨`»
(¸.•'´(¸.•'´¤*¤`'•.¸)`'•.¸)

♥•.ღ°• Phong Linh •.ღ°•♥


.....Phong linh tĩnh lặng ngoài hiên.....
..Đã bao lâu chưa vang lên khúc hát..
.....Trúc lâm tĩnh mịch ngóng gió về.....
..Để phong linh lại ngân khúc tình ca..

·÷±‡± Tiểu Hoàng ±‡±÷

♥•.ღ°• Bảo Trúc •.ღ°•♥

(`’•.¸¤ Thanh Linh ¤¸.-’´)

•·.·´¯`·.·• Nhu Hương •·.·´¯`·.·•

×÷·.·´¯`· An An ·´¯`·.·÷×


Dung nhan nghiêng nước nghiêng thành vẫn như xưa...
Và bỗng chốc đã trở thành vĩnh cửu
๑۩۞۩๑----- An An -----๑۩۞۩๑

….·ï¡÷¡ï· Đông Hy ·ï¡÷¡ï· ….

º¤♥–» Nguyệt Hàn –»♥¤º


Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất
Nhưng khi hoa tàn rồi thì chỉ còn sự héo khô
Hết độ rồi hoa mong đơi ai?
Hoa trách móc ai?
Thật ra hoa chỉ cần một người kề bên an ủi.
.................... ♥♥♥.........♥♥♥......................

♥•.ღ°• Thuỷ Miên •.ღ°•♥


♥ Cười để che giấu...
♥ Che giấu để bình yên...
♥ Bình yên để sống...
♥ Sống để hóa kiếp !
.............. ♥..♥..♥ ...........

…●±‡±● Yến Linh ●±‡±●…

(¯`’•.¸† Thuỵ Chi †¸.•’´¯)

(¯`’•.¸† Hàn Thảo †¸.•’´¯)

Độc thân, độc kiếm giành thiên hạ,
Cô đơn, cô đọc suốt một đời,
Cầu trời cầu, cầu đất, cầu đối thủ,
Bại trận một lần mới thấy vui."
"Thắng để cô đơn, thắng làm gì,
Hận để u sầu, hận làm chi,
Đánh khắp thiên hạ không đối thủ,
Hai tiếng "cầu bại" quá xót xa.

•·.·´¯`·.·• Hân Hân •·.·´¯`·.·•

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 823 other followers