Cố Tích Chương 1

Chương 1

Tôi bị ung thư nằm trên giường bệnh chịu hành hạ ba năm, trị bệnh bằng hoá chất, tái phát, giải phẫu, tái phát, lại giải phẫu, lại tái phát. Hiện giờ, cuối cùng cũng đến lúc hấp hối. Trước giờ tôi luôn mong có hy vọng sống sót, vẫn cố gắng đấu tranh với bệnh tật, nhưng cuối cùng cũng không kéo dài được sinh mệnh. Bệnh tật lâu năm, làm tôi thấy được sinh mệnh cùng khoẻ mạnh là đáng quý nhất. Nếu như có thể sống sót được, thì sẽ hạnh phúc biết bao?

Thân thể nặng trĩu mịt mù trong bóng đêm, ý thức dần dần mơ hồ, tôi đã chết rồi ư?

Tới khi tôi có được ý thức, thì tôi đi ra từ thân thể của một cô gái, trở thành một đứa nhỏ, đây là chuyển thế đầu thai sao? Nhưng mà, hình như tôi chưa uống Mạnh bà thang. (Tương truyền khi chuyển thế đầu thai phải uống thang thuốc Mạnh bà để quên hết mọi chuyện trong kiếp trước, bắt đầu một kiếp mới).

Từ đáy lòng tôi thấy vui sướng, thật sự vui sướng. Tôi được sống, không ốm đau, là sinh mệnh hoàn toàn mới. Từ đó tôi trở thành một tiểu nha đầu trong gia đình hộ nông dân, vẫn chưa có tên, cha mẹ kêu tôi là Tiểu Khê (Dòng suối nhỏ). Bởi vì lúc tôi sinh ra trời mưa to, dòng suối nhỏ khô cạn trước nhà rốt cục lại đầy nước, trước đó thời tiết đại hạn, đồng ruộng thiếu nước, cho nên trời đổ mưa làm cha mẹ tôi rất là vui mừng. Vì vậy nhũ danh của tôi cũng coi như là cái tên tượng trưng cho sự vui mừng.

Tôi không biết rõ nơi này là chỗ nào, cũng không biết rõ đây là thời đại gì. Cha mẹ mặc áo vải cổ đại, khẩu âm địa phương tôi không biết. Chung quanh đều là hoàng thổ (đất badan), ngay cả tường viện cũng là đất hoàng thổ đắp thành, một năm có bảy tháng gió lớn Tây Bắc thổi mạnh, lúc đó trời đất toàn là cát bụi. Nhưng điều đó cũng ko ngăn được niềm vui của tôi, bởi vì tôi có thân thể khỏe mạnh, tôi có thể tự do chạy băng băng, cuối cùng tôi cũng có thể mỉm cười.

Địa phương này khí hậu không tốt, luôn khô hạn thiếu mưa, cha mẹ một năm bận đến bù đầu, thu hoạch lại cực ít ỏi. Chính vì vậy nhà chúng tôi vẫn sống bần cùng nghèo khó, cả thôn xóm mọi người đều như vậy. Cứ như thế cho tới khi tôi 5 tuổi, tuy dinh dưỡng không đủ, nhưng thân thể lại rất rắn chắc, có lẽ bởi vì tôi luôn chạy tới chạy lui khắp nơi.

Tôi đã có thể giúp làm việc trong nhà, nuôi một con gà mái, mỗi ngày đều là tôi cho ăn. Cứ một ngày ba bữa, ba bữa vỏ trấu loãng, không cần kỹ thuật gì, tôi cũng có thể làm được.

Ban ngày đi theo sau cha mẹ, cuốc đất, nhổ cỏ dại, thời điểm thu hoạch mùa vụ thì cầm rổ chạy theo, đi dọc đường nhặt lên những hạt thóc rơi vãi. Tuy rằng không so sánh được với cuộc sống kiếp trước, nhưng mà có thể sống khỏe mạnh, đối với tôi mà nói chính là hạnh phúc.

Đáng tiếc cuộc sống luôn thay đổi, hạnh phúc của tôi cũng ngắn ngủi. Một hôm nghe thấy cha mẹ cùng hàng xóm nói chuyện, nói là thôn trấn lân cận bị người Đột Quyết từ biên cảnh lướt qua cướp sạch, náo loạn làm mọi người kinh hoàng. Các gia đình đang suy nghĩ có nên đi tị nạn. Buổi tối cha mẹ nghĩ kỹ, quyết định nén lòng bỏ vụ thu hoạch năm nay, mang theo tôi đi tránh nạn ở nhà anh em họ tỉnh bên một thời gian.

Nhưng chúng tôi còn chưa kịp chạy trốn, đêm đó đã phát sinh sự cố. Cha mẹ chỉ kịp đem giấu tôi trong chum nước, tôi lạnh run, cho dù bên ngoài an tĩnh lại, tôi cũng không dám động đậy. Những tên bạo lực tàn khốc ngoài đó, chúng coi tính mạng con người như kiến vậy. Hằng năm chúng tôi đều nộp tô nộp thuế đầy đủ đến ăn cũng không no bụng, thế mà lúc cần được bảo hộ, thì binh lính bảo vệ chúng tôi đang ở nơi nào?

Về sau, là gia gia hàng xóm đem ôm tôi từ trong chum nước ra, sau đó ông ôm tôi khóc rống lên.

15 phản hồi (+add yours?)

  1. Hoa Hữu Ý
    Jan 28, 2012 @ 21:25:05

    bạn ơi, mình mới đọc chương này thôi, nhưng bạn có muốn mình giúp 1 tay ko, để bộ này đc hoàn sớm, mình cũng có một ng bạn bị ung thư vừa mới qua đời, mình mong rằng bạn ấy cũng sẽ được đầu thai kiếp khác khỏe mạnh, vui vẻ giống như Tiểu Khê.

    Trả lời

  2. luu2012
    May 24, 2012 @ 12:33:56

    Thật ngại quá! Ta không giúp gì được! Ủng hộ trên tinh thần có được ko?!

    Trả lời

  3. banhmikhet
    Oct 09, 2012 @ 21:11:31

    thanks nàng nha

    Trả lời

  4. hanhhanh23
    Oct 09, 2012 @ 22:31:34

    thanks nhe!

    Trả lời

  5. Thanh Thanh
    Feb 04, 2013 @ 23:35:14

    Thank nàng. Nhưng nàng ơi, “quốc quốc đất” là gì? Có phải ý nàng là “cuốc cuốc đất” ???

    Trả lời

  6. ruby8216
    Apr 21, 2013 @ 01:49:56

    Thank nàng

    Trả lời

  7. Thiên Thy
    May 10, 2013 @ 11:56:21

    Chị ơi em có thể coppy bộ này lên Ola trên me cho dễ đọc được ko ạ ?! e để đầy đủ nguồn gốc post của bộ truyện đc ko ?

    Trả lời

  8. chi chi
    Sep 28, 2013 @ 21:25:46

    Thank! Nê´u co´ dịp cho mi`nh ve~ tranh minh hoạ cho bộ truyện na`y được ko? Ko chă´c se~ đẹp + + nhưng mi`nh cu~ng co´ chu´t ta`i lẻ^__^~ giu´p vui cho mọi ng thôi!!!

    Trả lời

  9. chieumuathu
    Mar 21, 2014 @ 18:12:10

    Cam on ban edit truyen nay, minh thich truyen nay lam ….vi la lan doc thu 2 … :)

    Trả lời

  10. Lục Thiên Hoa
    Feb 14, 2016 @ 11:29:26

    truyện này hay nhưng mà tôi cực kì ghét thằng hoàng thượng ._.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

…ஐღ:._Thanh Mai_.:ღஐ…


Hoa nở, em sẽ vẽ hoa
Hoa tàn, em sẽ vẽ chính mình
Người đến
..........em đương nhiên vẽ người
Người đi
..........em sẽ vẽ một bức tranh hồi ức

(`'•.¸(`'•.¸¤*¤¸.-'´)¸.•'´)
«´¨`•..¤ noline412 ¤..•´¨`»
(¸.•'´(¸.•'´¤*¤`'•.¸)`'•.¸)

♥•.ღ°• Phong Linh •.ღ°•♥


.....Phong linh tĩnh lặng ngoài hiên.....
..Đã bao lâu chưa vang lên khúc hát..
.....Trúc lâm tĩnh mịch ngóng gió về.....
..Để phong linh lại ngân khúc tình ca..

·÷±‡± Tiểu Hoàng ±‡±÷

♥•.ღ°• Bảo Trúc •.ღ°•♥

(`’•.¸¤ Thanh Linh ¤¸.-’´)

•·.·´¯`·.·• Nhu Hương •·.·´¯`·.·•

×÷·.·´¯`· An An ·´¯`·.·÷×


Dung nhan nghiêng nước nghiêng thành vẫn như xưa...
Và bỗng chốc đã trở thành vĩnh cửu
๑۩۞۩๑----- An An -----๑۩۞۩๑

….·ï¡÷¡ï· Đông Hy ·ï¡÷¡ï· ….

º¤♥–» Nguyệt Hàn –»♥¤º


Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất
Nhưng khi hoa tàn rồi thì chỉ còn sự héo khô
Hết độ rồi hoa mong đơi ai?
Hoa trách móc ai?
Thật ra hoa chỉ cần một người kề bên an ủi.
.................... ♥♥♥.........♥♥♥......................

♥•.ღ°• Thuỷ Miên •.ღ°•♥


♥ Cười để che giấu...
♥ Che giấu để bình yên...
♥ Bình yên để sống...
♥ Sống để hóa kiếp !
.............. ♥..♥..♥ ...........

…●±‡±● Yến Linh ●±‡±●…

(¯`’•.¸† Thuỵ Chi †¸.•’´¯)

(¯`’•.¸† Hàn Thảo †¸.•’´¯)

Độc thân, độc kiếm giành thiên hạ,
Cô đơn, cô đọc suốt một đời,
Cầu trời cầu, cầu đất, cầu đối thủ,
Bại trận một lần mới thấy vui."
"Thắng để cô đơn, thắng làm gì,
Hận để u sầu, hận làm chi,
Đánh khắp thiên hạ không đối thủ,
Hai tiếng "cầu bại" quá xót xa.

•·.·´¯`·.·• Hân Hân •·.·´¯`·.·•

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 817 other followers

%d bloggers like this: